Trên những chuyến bay tới Úc, bạn rất có thể sẽ được phát những quyển tạp chí hay sổ tay du lịch về nước Úc. Ở trong đấy, người ta giới thiệu rằng nước Úc là một nơi có thời tiết đẹp nhất nhì quả đất. Một năm thì có xấp xỉ đâu đấy 300 ngày là ngày nắng. Thời tiết chan hòa và nhẹ nhàng như những con người nơi đây.
Vậy còn hơn kém 65 ngày còn lại thì sao?
Thì tất nhiên sẽ là trời mưa rồi. Những cơn mưa nước Úc cũng đỏng đảnh và khó đoán như những cô gái Nam Hàn nơi này. Đang nắng đấy, ráo đấy, thế mà tự dưng mưa đổ xuống.
Mưa rơi thật lòng, không giả dối.
Mưa rơi không cần phiên dịch/ Dân chơi không sợ mưa rơi..
Những cơn mưa nước Úc không bao giờ làm tôi thấy khó chịu, mà ngược lại, còn thấy thoải mái khi có những chủ nhật hay ngày nghỉ lễ mưa rả rích cả ngày. Tôi ngồi nghe nhạc ngắm mưa với ý nghĩ không ai có thể đi chơi như mình…
Những cơn mưa tới, mang theo những đổi thay mới mẻ. Gột rửa trong lòng người ta những lo âu, những muộn phiền và cả toan tính.
Sau cơn mưa, trời sẽ lại sáng. Nhưng tôi không thấy thế. Vì chiều nay khi mưa tạnh, trời đã tối mất rồi.
Nước Úc, nước Úc. Xứ sở kì diệu vô tình của tôi.
—
Sống ở đây, tôi từ bỏ luôn thói quen ăn sáng. Mà chỉ uống cà phê trừ bữa (sáng) để bắt đầu một ngày mới.
Những ngày mới sang, khi đã quen uống cà phê ViNa mà phải nhảy sang uống expresso của các bẹn Tây, quả thật là một điều khó chịu với người nghiện cà phê nặng như tôi. Ở nhà tôi hay uống đen đá hay là màu nóng, và lúc uống cà phê cũng là lúc tôi thực sự thấy thoải mái và tuyệt vời nhất trong ngày.
Cà phê nước Úc, chỉ với đôi shots cà phê, và sữa tươi, người ta có thể làm ra rất nhiều kiểu khác nhau. Nào là ‘flat white’, ‘cappuccino’, ‘long black’, ‘macchiato’ hay là ‘latte’… Tôi thường uống ‘flat white’ hay ‘cappuccino’ với 2 viên đường cho buổi sáng. Cà phê được cho vào cốc giấy. Mọi việc chỉ là ‘order’, trả tiền và cầm đi.
Sáng chủ nhật tôi chỉ phải đi làm lúc 10 giờ nên hay dậy sớm để pha cà phê Việt Nam uống. Đi xa mới thấy những thức như cà phê Trung Nguyên quí giá như thế nào, he he.
Sáng nay, khi đang uống cà phê, tôi bỗng nhớ đến những quán quen của tôi.
54 cà phê;
23 Lê Đại Hành;
City Bar ban sáng;
ngõ Chi Chi;
cafe Cát Dài;
Mỗi nơi chốn đều có kí ức của tôi trong đấy mà lúc nào cũng có thể gợi lên được. Vẫn biết ra đi rồi cũng đến ngày trở về. Nhưng Ngộ Không ơi, đường tới Tây Phương còn xa lắm…
—
Ở vùng Northern Beaches nơi tôi sống chủ yếu là người bản địa, Úc trắng và hầu như không có tóc đen (chỉ người châu Á và Việt Nam). Vì thế nên ngôn ngữ sử dụng hàng ngày của tôi hầu hết là tiếng Anh, còn tiếng Việt thì chỉ dùng khi đánh điện về nhà, chat chit với bạn bè hay.. tự nói với bản thân.
Tiếng Anh tiếng em của tôi thì chắc cũng chỉ đủ để đi chợ mặc cả mà thôi.
Sử dụng một ngôn ngữ khác với tiếng mẹ đẻ của mình là một điều thú vị. Và hơn cả, nói tiếng Anh rõ ràng là cởi mở và khúc triết hơn(theo một chừng mực nào đó). Và với một mục đích là: nói chính xác những gì mình nghĩ và những gì mình thật sự muốn nói.
Cái tình thế của tôi, nói theo phong cách Kim Dung thì gần như là tẩu hỏa nhập ma. Một đằng thì một thứ tiếng mẹ đẻ ít được dùng hàng ngày, một đằng thì là một thứ tiếng mới nói được hai năm. Như kiểu nửa chừng xuân. Tiếng Anh giỏi thì chưa giỏi hẳn còn tiếng Việt thì lắm lúc thấy mình không thể diễn tả nổi mình.
Không biết bệnh tình này có giống với Naoko trong Rừng Nauy không? Nếu thế thì thật là nguy hiểm.
Và bạn biết đấy, khi ngôn ngữ không thể thốt lên điều gì mình muốn diễn đạt thì cách tốt nhất với tôi là lạch cạch một cái gì đấy, dù chỉ là vô nghĩa. Và dù sao, tôi vẫn thích tiếng Việt hơn cả.