
1.
“Cậu bảo, hạnh phúc là thế nào?”
Đang ngồi cà phê cà pháo ngoài đường thì cô bạn gái tự dưng hỏi câu ấy. Chả hiểu gì, tôi hỏi lại:
- Hả? Hạnh phúc là hạnh phúc cái gì?
- Thì hạnh phúc chung chung ấy. Kiểu như là cái gì làm mình thấy hạnh phúc. Ngồi từ nãy giờ mà không biết thế nào mới đúng, nên mới phải hỏi… Mà hạnh phúc là thế nào nhỉ?
Ngồi lơ mơ và sau hai ngụm cà phê, quay ra gọi thêm ấm trà. Rồi tôi mới bảo:
- Cái này chắc tùy mỗi người. Với tớ, như cái đêm chung kết C1 đợt rồi có ManU với Chelsea ấy. Tớ với mấy thằng bạn tụ tập ở nhà để cổ vũ ManU. 1 giờ rưỡi đêm còn mò ra đường kiếm xôi khúc ăn. Đi bộ ăn xôi khúc giữa lòng đường Cầu Đất dưới ánh đèn đêm thật là hay ho. Lại còn ngồi uống trà đá nửa đêm khuya khoắt như thế ở cửa rạp Công Nhân nữa chứ.
Mà hôm đấy xem đá bóng mới thật là hay. Lúc chú Ronaldo sút hỏng đã tắt TV đi ngủ rồi mà nghĩ thế nào bật TV lại thấy chú Terry ngã oạch 1 cái. Thế là tự dưng tỉnh ngủ hết thảy. Nghĩ lại mới thấy đêm hôm đấy thật là hạnh phúc. Cái gì cũng đúng và viên mãn.
- Nghe cái hạnh phúc của cậu bé nhỏ nhỉ?
- To lớn hơn hả? Cứ có thật nhiều tiền lạ tự nhiên thấy hạnh phúc chứ gì?
- Thật à?
- Ờ, đùa thôi. Cứ như đang ngồi đây, ngắm phố phở và uống cà phê thế này là thấy hạnh phúc rồi.
- Ừ nhỉ, tớ cũng thấy vậy.
2.
Chiều nay được nghỉ việc sớm không có gì làm bèn đi lang thang ra cái quán cà phê gần nhà, chui tọt vào đấy làm một cốc cappiccino tướng. Tự dưng lại nhớ đến cái mẩu đối thoại trên vào mùa đông năm ngoái với đứa bạn gái. Mà vẫn nhớ hôm ấy là hai đứa ngồi ở vỉa hè Lê Đại Hành. Giữa mùa đông mà trời hôm đó lại có nắng khá to và hai đứa ngồi đếm được có ba cái xe máy bị công an bắt sáng hôm đó.
Nhưng cái hôm đấy đúng là thấy hạnh phúc thật. Đứa nào mặt mũi cũng hớn hở vì no bụng vì mới ăn sáng xong và ngồi uống cà phê nóng. Ngồi ngoài vỉa hè nhìn người đi đường co ro vì lạnh, cà phê rất vừa miếng. Ngồi đấy buôn đủ thứ chuyện. Về âm nhạc, về quan điểm sống, về những người quen, về cả về tình yêu và hạnh phúc nữa.
3.
Mà, giờ này ngồi đây mới thấy bản thân mình thật tệ. Đi xa đến giờ đã là hơn nửa năm rồi mà mãi đến chiều hôm nay mới thấy nhớ nhà lần đầu tiên. Ngồi bên trong quán cà phê nhìn ra bên ngoài cái ráng chiều, rồi lại thấy qua cửa kính những khuôn mặt vội vã mệt mỏi đang chạy về nhà sau một ngày làm việc. Khi ấy mới thấy trong lòng mình một nỗi buồn nhẹ và sâu như nỗi nhớ quê. Nỗi nhớ quê đầu tiên sau hơn 6 tháng.
Nhớ thành phố và gia đình. Người thân và bạn bè. Phố phở và nước nôi.
Nhớ đến da diết như vậy. Thành thử cứ ngồi thế trong quán rồi định tí nữa sẽ đi đâu đó cho gần đến giờ đi ngủ thì về. Chả còn bụng dạ nào quay về phòng mình vì sợ một mình.
Ai đời lại như thế, bảo có chán không?
4.
Ngồi viết linh tinh xi ki gần hết 2 trang giấy và cốc cà phê mà vẫn không thể nghĩ ra hạnh phúc là thế nào cho được. Chỉ thấy từ mãi sâu, tận trong đáy lòng như lúc này lại thèm một thứ hạnh phúc thật giản dị.
Như là một cú điện thoại lúc cuối ngày, khi đang đi xe máy trên đường chẳng hạn. Dừng xe lại và nhấc máy lên thì thấy số điện thoại nhà và nghe thấy giọng mẹ bảo:
“Long hả, đang ở đâu đấy, về ăn cơm…”






