
Khi mùa hè vào những ngày nóng nực nhất thì ở Sydney người ta cũng bắt đầu chuẩn bị cho Giáng sinh và năm mới. Dân tình đã lục tục mua sắm từ trước Noel độ vài tuần, ngày càng nhộn nhịp cho tới tận gần kề Noel, và những ngày sau Noel. Nếu nhìn dân tình ở Sydney sắm tết và hưởng thụ tết thì cũng không khác Việt Nam ăn tết là mấy, thậm chí không chỉ 3 ngày tết như mình, mà các bạn Tây (lợn) còn kéo dài mùa lễ lạc của chúng nó từ ngày Noel, Lễ tặng quà cho đến Giao thừa và Tết dương lịch.
Trong những ngày ấy những người dân (có tiền) đi mua sắm đầy rẫy tại những siêu thị lớn bé. Sắm sanh cho gia đình, con cái những món quà Noel. Và sau Noel là một đợt giảm giá mạnh, khi đó người ta lại ra những siêu thị lớn bé ấy đổi hoặc mua cho bản thân mình.
Tôi vốn không mặn mà gì mấy với Tết dương lịch nhưng độ tuần nay đi làm thấy khách khứa toàn Me-di chít-mớt, và đôi hôm nay thì là Hép-pi liu-dia. Tự nhiên cũng thấy giật mình tự nhủ: Mới đấy đã lại qua một năm nữa rồi. Mà từ tết Tây cho tới tết Ta cũng chẳng còn xa nữa. Dở lịch ra xem thì mới thấy tết Ta năm nay rơi đúng vào Va-lung-tung, có lẽ là nỗi buồn sẽ nhân lên gấp đôi vì vừa xa nhà lại không có tình yêu. Thế mới dở.
Mà mỗi khi nghĩ đến tết nhất và gia đình lại giật mình ra là chỉ mới năm trước thôi, cũng một ngày cuối năm Tây như hôm nay tôi còn đến nhà anh bạn thân rủ đi cà phê cà pháo. Tiết trời hôm đấy có nắng nhưng vẫn đặc biệt lạnh. Tôi ngồi trong quán cà phê với một chiếc áo len cổ lọ, quần jean trắng và giầy nâu ngắm đất trời và em phục vụ tên L. Nghĩ đến đấy lại thấy không khỏi buồn cười khi mình đang ngồi đây lạch cạch những dòng ngày với quần lửng, áo cộc tay và quạt máy chạy vù vù. Trong khi đó, ở nhà, chắc các bạn tôi đang qua loa bữa tối để ra ngoài đường đi đâu đấy phố phở hay nước nôi với những tình yêu và tình bạn của họ.
Còn tôi, tôi chỉ vừa mới trở về nhà từ một bãi biển lớn gần nhà để xem một show pháo hoa bắn sớm cho trẻ em và những người không muốn thức tới 12h để lên cầu Sydney xem pháo hoa. Tôi về nhà ngồi đây và viết vội những suy nghĩ vụn vặt của mình.
Tôi vốn là một người không có thói quen và cũng chưa bao giờ ngồi lại một chỗ để nhìn lại một năm cũ xem mình đã làm được gì và để lỡ làng cái gì. Mà chỉ là đơn giản sống theo tự nhiên và giữ cho mình luôn là chính mình. Chọn điều tốt hơn, tránh những điều xấu và không phán xét đúng sai.
Không cần biết mình đã đánh mất những gì, chạy theo cái gì và để đánh đổi lấy gì.
Một tối cuối năm ở Sydney, chỉ hơn một giờ nữa là tôi sẽ bước sang năm 2010 sớm hơn 4 tiếng so với những người thân và các bạn ở nhà. Và tôi thầm mong cho những người thân, các bạn tôi và cả bản thân mình sẽ có một năm khác nhẹ nhàng và hạnh phúc hơn năm ngoái.






