Ghi chép ở Sydney (2)

  • Không sợ mưa rơi
Từ khi người ta đóng cửa ‘Hải Phòng Club’ ở góc đường Đinh Tiên Hoàng – Điện Biên Phủ để mở nên ‘Sound club’ và ‘Corner coffee’, những hình ảnh về dân chơi Hải Phòng trong tôi từ đó cũng đã sụp đổ theo.

Hải Phòng club cùng với Maxim’s cafe có lẽ là 02 phòng trà được mở sớm nhất ở Hải Phòng sau hội nhập. Cả hai đều có mặt tiền đẹp, bề thế và cùng nằm trên một trục đường Điện Biên Phủ, cách đó không xa là sàn Biển gọi. Những dân chơi Hải Phòng quê tôi đa số giàu lên nhờ ‘bullsh*t job’. Ngày đó cái xe tay ga đắt tiền và chơi bời nhất là Spacy (trị giá 6k Mỹ kim, nếu tôi nhớ không nhầm).

—-

Có lần, tôi được cậu dẫn lên Hải Phòng club ngồi với đám bạn của ông ấy, hồi đấy tôi mới có 15 tuổi. Trong đám đấy có một chú mặt nhìn như đại bàng trong phim HongKong, mặc cái quần bò đẹp lắm. Tôi đánh bạo ra hỏi chú là quần chú mua đâu đấy. Chú cười tôi, bảo: Cái này là Lì-vai năm-không-một, mày nhìn đây này (chồng mông ra, chỉ vào label). Hai con ngựa kéo không rách.

Tôi nể lắm, hóa ra dân chơi là phải thế này đây. Là phải đeo lắc vàng to tướng, đi Spacy và mặc Levi’s 501.

—-

Có một thời gian (hơi) dài, hình ảnh dân chơi như thế là mục tiêu phấn đấu của tôi. Cũng đơn giản thôi, là có xe tay ga xịn, điện thoại đắt tiền và người yêu đẹp. Sáng ra đi ăn sáng, uống cà phê. Chiều mát thì đi thu tiền ‘xâu’, chất đầy trong cốp xe. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tôi lại thấy mình chả có cơ sở gì để thành dân anh chị như thế.

Ông chú dân chơi mặc Levi’s 501 ngày nào bây giờ đã xuống mã lắm rồi. Cũng phải thôi, cờ bạc bóng bánh thì có bao giờ là theo ý mình đâu. Cá ăn kiến mãi rồi cũng có ngày kiến ăn cá. Chả có sự thành công giàu có nào mà lại dễ dàng và tự nhiên đến như thế.

Tôi tự nhiên nhớ đến một ông bẹn của tôi, hay bảo: “Giàu có nó có số cả đấy, ông ạ.”

  • Máu chảy về đâu?
Giữa tuần trước, ngồi uống bia sau giờ làm với ông anh họ ở đây. Sau mấy cốc bia, tôi bảo anh là không biết cuộc đời mình mấy năm nữa sẽ như thế nào. Những tưởng được nghe lời khuyên nhủ nào đấy, thì ông này lại bảo “:Phải có tiền thì mới có ‘options’, nếu không có tiền trong tay thì khỏi phải tính làm gì cho mất thời gian.’

Tôi lại kể lể là dạo này nhiều khi thấy mình như đang tụt lại phía sau những người mình biết. Bạn bè nhiều đứa đã ra trường và bắt đầu đi làm. Nhiều đứa đã lập gia đình. Mà bản thân mình còn chưa biết sẽ ra sao. Ông anh này lại bảo: Ờ, trước đây anh cũng có suy nghĩ y hệt như chú bây giờ. Hồi 18, 19 tuổi bạn bè nó tốt nghiệp rồi vào đại học bằng hết còn mình thì bỏ học đi làm. Lắm lúc đi chơi với chúng nó, nghe chúng nó kể đời sống sinh viên đại học mà chằng thể hình dung nó ra như thế nào. Nhưng rồi đến một ngưỡng nào đấy, tầm 28 đến 30 tuổi lại thấy đời nó khác đi thêm một chút. Lúc đấy đứa nào cũng vợ chồng rồi con con cái cái. Chỉ biết mỗi việc là cày thật nhiều tiền để trả nợ ngân hàng, chăm sóc nhà cửa con cái rồi đến lúc chả còn có thời gian cho riêng mình nữa ấy chứ. Như chú còn trẻ, suy nghĩ nhiều cũng chẳng để làm gì. Rồi sẽ đâu vào đấy cả thôi.

Có lẽ tôi là một người hay lo. Mỗi ngày qua đi, mỗi tuần qua đi tôi lại thấy mình già (dặn) đi hơn một chút. Thời gian ở đâu cũng thế, dù khi bạn đang ở Hải Phòng hay là ở Sydney, nó vẫn chảy trôi theo cùng một nhịp điệu và làm bạn già đi theo nó.

Vẫn biết rằng mình còn trẻ,
vẫn biết là mọi cái sẽ đâu vào đấy,
nhưng vẫn không thể không lo cho mà được.

Còn, khi nào thấy cuộc sống của mình bế tắc quá, người ta hay làm gì?

Có lẽ rằng người ta sẽ im lặng và cố gắng làm ra thật nhiều tiền. Càng nhiều và càng lương thiện càng tốt.

  • Bất lực
Phải nói ngay là cái bất lực này không liên quan đến chuyện giường chiếu. Chuyện này không bàn ở đây, ở cái góc rất là nhỏ và xa này.

Bất lực ở đây, phải hiểu là không thể viết được gì, cho dù là rất ngắn.

Có những việc bạn rất muốn làm, như là viết cái gì đấy chẳng hạn. Mà nghĩ mãi không thể viết ra được chữ nào, dù là vài chữ.

Như thế người ta gọi là bất lực.

Càng sống và trải nghiệm cuộc sống, người ta càng thấy sự hữu hạn của khả năng con người và cái vô hạn của đời sống.

Thế thì, những lúc bất lực. Nói chính xác hơn là khi thấy cái mình muốn mà mình không thể đạt được, thì người ta nên làm gì?

Câu trả lời để vượt qua sự bất lực này, có lẽ là:

Keep calm,

and

carry on.

Rằm tháng Bảy

Hồi nhỏ, cứ đến độ rằm tháng Bảy là tôi lại thấy háo hức. Bởi vì rằm tháng Bảy thì có nhiều cúng rằm, được đi ăn cỗ nhiều. Nhưng phần làm tôi thích thú nhất là lúc chầu chực ‘cướp chúng sinh’. Chả biết trẻ con bây giờ thế nào, nhưng ngày trước tôi và bọn trẻ con tầm tuổi hay đi loanh quanh trong ngõ buổi chiều những ngày rằm tháng Bảy. Chờ nhà nào cúng xong, bê cái mâm lộc ra là xô nhau lao vào ‘cướp chúng sinh’. Đồ lễ thì cũng chẳng có gì là cao sang, chỉ là mấy khúc mía, củ khoai, củ sắn, miếng bánh đa nướng, nén oản, bỏng ngô rồi mãi về sau nữa mới có thêm mấy gói bim-bim. Chả có gì ngon lành là thế, nhưng vẫn tranh nhau lao vào giành lấy, lắm lúc chả phải để ăn cho sướng mà chỉ thấy thế là vui, thế là đủ.

—-

Những ngày rằm tháng Bảy trong tiềm thức của tôi lúc nào cũng có mưa nhiều. Tôi nhớ mỗi lần đến ngày nhà tôi cúng rằm (thường là 14), tôi hay bị mẹ sai vặt đi mua cái này cái kia. Lúc thì ra Phạm Minh Đức mua cặp bánh chưng, mấy lạng giò. Hay chạy ra chợ Con mua mấy thứ tinh tinh. Tôi đi mua lặt vặt như thế cũng kết hợp luôn lượn đường. Thành ra bây giờ trong tiềm thức của tôi về rằm tháng Bảy luôn hiện lên những buổi chiều ẩm ướt sau cơn mưa, đi xe máy vù vù trên đường Lê Lợi. Đường phố luôn ẩm ướt sau những đợt mưa ngâu. Không khó để ngửi thấy mùi tro hoá vàng lan xa trong không khí.

Những đám hoá vàng ngay trên vỉa hè. Hoá một cái đi bộ quần áo, hoá một phát đi bay cái nhà cao tầng, rồi xe máy, tiền vàng, tiền đô-la (âm phủ) cũng lần lượt hoá hết. Hoá đến lúc cháy sắp hết thì lại tạt một tạt rượu cúng vào đám tro cho nó bùng lên một phát trước khi tắt ngóm. Rồi vẩy nước cho tàn khỏi bay xa, nhưng đôi khi vẫn thấy có tro hoá vàng bay trên đường đi ngay ngang tầm mắt.

Để gió cuốn đi, cuốnnn điiiii…

Ghi chép ở Sydney (1)

  • Sao vẫn còn mưa rơi?

Trên những chuyến bay tới Úc, bạn rất có thể sẽ được phát những quyển tạp chí hay sổ tay du lịch về nước Úc. Ở trong đấy, người ta giới thiệu rằng nước Úc là một nơi có thời tiết đẹp nhất nhì quả đất. Một năm thì có xấp xỉ đâu đấy 300 ngày là ngày nắng. Thời tiết chan hòa và nhẹ nhàng như những con người nơi đây.

Vậy còn hơn kém 65 ngày còn lại thì sao?

Thì tất nhiên sẽ là trời mưa rồi. Những cơn mưa nước Úc cũng đỏng đảnh và khó đoán như những cô gái Nam Hàn nơi này. Đang nắng đấy, ráo đấy, thế mà tự dưng mưa đổ xuống.

Mưa rơi thật lòng, không giả dối.
Mưa rơi không cần phiên dịch/ Dân chơi không sợ mưa rơi..

Những cơn mưa nước Úc không bao giờ làm tôi thấy khó chịu, mà ngược lại, còn thấy thoải mái khi có những chủ nhật hay ngày nghỉ lễ mưa rả rích cả ngày. Tôi ngồi nghe nhạc ngắm mưa với ý nghĩ không ai có thể đi chơi như mình…

Những cơn mưa tới, mang theo những đổi thay mới mẻ. Gột rửa trong lòng người ta những lo âu, những muộn phiền và cả toan tính.

Sau cơn mưa, trời sẽ lại sáng. Nhưng tôi không thấy thế. Vì chiều nay khi mưa tạnh, trời đã tối mất rồi.

Nước Úc, nước Úc. Xứ sở kì diệu vô tình của tôi.

  • Nỗi nhớ cà phê
Sống ở đây, tôi từ bỏ luôn thói quen ăn sáng. Mà chỉ uống cà phê trừ bữa (sáng) để bắt đầu một ngày mới.

Những ngày mới sang, khi đã quen uống cà phê ViNa mà phải nhảy sang uống expresso của các bẹn Tây, quả thật là một điều khó chịu với người nghiện cà phê nặng như tôi. Ở nhà tôi hay uống đen đá hay là màu nóng, và lúc uống cà phê cũng là lúc tôi thực sự thấy thoải mái và tuyệt vời nhất trong ngày.

Cà phê nước Úc, chỉ với đôi shots cà phê, và sữa tươi, người ta có thể làm ra rất nhiều kiểu khác nhau. Nào là ‘flat white’, ‘cappuccino’, ‘long black’, ‘macchiato’ hay là ‘latte’… Tôi thường uống ‘flat white’ hay ‘cappuccino’ với 2 viên đường cho buổi sáng. Cà phê được cho vào cốc giấy. Mọi việc chỉ là ‘order’, trả tiền và cầm đi.

Sáng chủ nhật tôi chỉ phải đi làm lúc 10 giờ nên hay dậy sớm để pha cà phê Việt Nam uống. Đi xa mới thấy những thức như cà phê Trung Nguyên quí giá như thế nào, he he.

Sáng nay, khi đang uống cà phê, tôi bỗng nhớ đến những quán quen của tôi.

54 cà phê;
23 Lê Đại Hành;
City Bar ban sáng;
ngõ Chi Chi;
cafe Cát Dài;

Mỗi nơi chốn đều có kí ức của tôi trong đấy mà lúc nào cũng có thể gợi lên được. Vẫn biết ra đi rồi cũng đến ngày trở về. Nhưng Ngộ Không ơi, đường tới Tây Phương còn xa lắm…

  • Tiếng nói
Ở vùng Northern Beaches nơi tôi sống chủ yếu là người bản địa, Úc trắng và hầu như không có tóc đen (chỉ người châu Á và Việt Nam). Vì thế nên ngôn ngữ sử dụng hàng ngày của tôi hầu hết là tiếng Anh, còn tiếng Việt thì chỉ dùng khi đánh điện về nhà, chat chit với bạn bè hay.. tự nói với bản thân.

Tiếng Anh tiếng em của tôi thì chắc cũng chỉ đủ để đi chợ mặc cả mà thôi.

Sử dụng một ngôn ngữ khác với tiếng mẹ đẻ của mình là một điều thú vị. Và hơn cả, nói tiếng Anh rõ ràng là cởi mở và khúc triết hơn(theo một chừng mực nào đó). Và với một mục đích là: nói chính xác những gì mình nghĩ và những gì mình thật sự muốn nói.

Cái tình thế của tôi, nói theo phong cách Kim Dung thì gần như là tẩu hỏa nhập ma. Một đằng thì một thứ tiếng mẹ đẻ ít được dùng hàng ngày, một đằng thì là một thứ tiếng mới nói được hai năm. Như kiểu nửa chừng xuân. Tiếng Anh giỏi thì chưa giỏi hẳn còn tiếng Việt thì lắm lúc thấy mình không thể diễn tả nổi mình.

Không biết bệnh tình này có giống với Naoko trong Rừng Nauy không? Nếu thế thì thật là nguy hiểm.

Và bạn biết đấy, khi ngôn ngữ không thể thốt lên điều gì mình muốn diễn đạt thì cách tốt nhất với tôi là lạch cạch một cái gì đấy, dù chỉ là vô nghĩa. Và dù sao, tôi vẫn thích tiếng Việt hơn cả.

Chiều 30 cuối cùng

 

1.

 

Bạn có bao giờ để ý, trong ngày 30 Tết bận rộn, thì thời điểm nào trong ngày là lúc thời gian trùng xuống nhất?

 

Phiên chợ sáng 30 rất bận với đủ các thứ các bà các cô sắm sanh cho ngày cuối năm. Rau cỏ, gà qué, hoa hoét, vàng mã và linh tinh xi ki các thứ quên mua cũng chạy ngay ra phiên chợ sáng 30 mua về. Hồi nhỏ tôi vẫn hay bám đuôi mẹ mình xách cặp lồng (giờ chắc còn chả ai đi chợ dùng cặp lồng nhỉ?) ra chợ Con ngay gần nhà mua mấy thứ để làm mâm cỗ tất niên buổi trưa để mời các cụ ‘về’ ăn Tết cùng con cháu. Điều làm tôi nhớ nhất trong cái phiên chợ đặc biệt cuối năm ấy là năm nào mẹ tôi cũng mua bồ kết về gội đầu và lá thơm về tắm ngày cuối năm. Những cái Tết ngày xưa, khi mà bếp ga, bình nóng lạnh ga còn chưa phổ biến thì việc các nhà đun một nồi nước nóng thật to để tắm lá thơm ngày 30 là cực kì dễ gặp. Còn với cuộc sống bận rộn như bây giờ, chắc chả ai muốn phí thời gian để đun một nồi lá thơm cả sáng để tắm có một chút rồi đổ đi.

 

Còn buổi tối ngày 30 thì lại là thời điểm tụ tập gia đình, họ hàng bên mâm cỗ Tất niên. Đặc biệt những năm gần đây là có thêm vụ ngồi xem Táo quân nữa. Sau đấy là hối hả chuẩn bị lễ lạc cho mâm lễ cúng Giao thừa. Nam thanh nữ tú thì xúng xính quần áo chuẩn bị đi chơi giao thừa. Ngoài đường bắt đầu đông hơn dần đều.

 

Và thế rồi sau đấy, là pháo hoa, là giao thừa, là Tết, là năm mới.

 

2.

 

Về cơ bản với tôi, một ngày 30 Tết truyền thống là như thế. Quay trở lại với câu hỏi đầu tiên: thời điểm nào trong ngày 30 là lúc thời gian trùng xuống nhất?

 

Với tôi, đó không hẳn là chiều 30. Chiều 30 Tết chỉ là vắng vẻ thôi, còn lúc người ta cảm thấy thời gian trùng trình theo một cách nào đấy, như kiểu chuyển giao thời khắc (đại loại thế) thì có lẽ là tầm trưa ngày 30.

 

Giữa trưa vắng ngày 30 Tết, tôi thấy cái ngõ rất nhỏ ở nhà chìm trong tĩnh lặng. Mọi người hầu như đã đi ngủ để lấy sức thức cho buổi đêm. Đâu đó trên các mái nhà là những làn khói mỏng của bếp lò nhà nào đấy đang lững lờ trôi trong cái không khí như sạch hơn, thoáng hơn trong buổi trưa ngày 30.

 

Giữa trưa vắng ngày 30 Tết, tôi nghe tiếng gáy của những chú gà quê lên thành phố vang lên đâu đó ngay trong xóm. Trong không gian yên vắng và tĩnh lặng đấy, thời gian dường như cũng trôi chậm chạp và lề mề hơn. Để chỉ một vài giờ nữa, thời gian lại bừng tỉnh trong một không gian hối hả và bận rộn. Cứ thế, trôi ngày một nhanh về cái thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới.

 

Giữa trưa vắng ngày 30 Tết, tôi cảm nhận rõ cái ‘spirit’ của Tết đang tới gần, và tự nhủ: Cuối cùng đã lại sắp hết năm.

 

3.

 

Chiều 30 Tết hai năm trước, tôi ngồi với hai ông bẹn thân của mình ngay bàn đầu của cafe 42 Minh Khai. Ngay gần đấy là chợ hoa Tết suốt dọc hai con đường Trần Phú và Quang Trung. Người bán và người mua như đang hối hả bán nốt những gì còn sót lại trong chiều 30. Trên đường thi thoảng là những người đi xe máy rất vội, hầu như không ai đi chậm.

 

Dọc theo các quán đầu Minh Khai, dân đánh giầy đã về quê hết. Chỉ còn mỗi một thằng bé đang ngồi ngay cửa quán 42 tôi đang ngồi là còn ở lại, cố vớt vát những đôi giầy cuối cùng. Và chiều ngày 30 đấy thì đúng là thằng bé đánh giầy đấy có lộc, một bác già đi Dylan quành vào là lấy ra trong cốp xe toàn giầy mang đi đánh vào những phút cuối của năm. Lúc đó, chú quản lý của 42 MK ra ‘cave’, bảo bác già kia là 20k/ đôi, có đánh không? Bác già kia cũng xuề xòa gật đầu, vì lúc này làm gì còn thằng nào ở đây đánh giầy đâu. Thế là anh quản lý đấy cũng ngồi xuống cạnh chú đánh giầy và đánh luôn cùng nó.

 

Chiều 30 Tết hai năm trước cũng là chiều 30 cuối cùng mà tôi còn ở Việt Nam. Khi ngồi đó uống cốc cà phê cuối năm với các bạn mình, tôi thấy lòng thật bằng phẳng, không gợn sóng và không lo âu. Bên cốc cà phê cuối năm, những bộn bề và lo toan dường như đều dạt sang một bên để ‘ra giêng tính tiếp’.

 

Khi người ta còn rất trẻ, người ta có thể vô tư ngồi nhấm nháp cà phê trong buổi chiều 30 Tết để nhìn ngắm cuộc sống đang hối hả, vội vã chạy qua mà vẫn không bị giật mình. Và cùng thời gian trôi, người ta đã bớt trẻ hơn một chút. Có người vẫn ở lại nơi chốn cũ, còn có người đã đi xa. Tuy không còn ngồi bên nhau nhưng khi nghĩ đến những chiều 30 Tết đã qua, hình như thấy, lòng mình không phẳng lắm…

 

Tình không biên giới

1.

Tôi vốn định ngồi viết những dòng này từ chiều hôm qua. Nhưng vì một vài lý do cả chính đáng lẫn không chính đáng. Tôi lại lười biếng để dành đến hôm nay. Ngày hôm qua là 31/12 năm 2010. Và chỉ sau một đêm thức dậy nó đã biến thành 01/01 năm 2011. Điều đó khiến tôi liên tưởng tới một bữa sáng muộn và một bữa trưa sớm. Thật ra chỉ khác nhau về tên gọi, chứ còn món ăn, thì vẫn là như nhau.

Đôi lúc tôi hay tự hỏi vì sao khi mình sống cuộc sống của mình ở Việt Nam thì việc viết lách một cái gì đấy có vẻ như trôi chảy hơn là khi sống cuộc sống của mình tại Sydney? Câu trả lời có lẽ là: công việc.

Nói theo cách của Kasahara May trong “Chim vặn dây cót” của Murakami thì là thế này: Mỗi ngày trước khi làm việc, tôi cất bộ óc của mình vào ngăn tủ ở chỗ làm. Đến cuối ngày xong việc thì lại lấy ra mang về. Một ngày bình thường của tôi ở đây là : sáng dậy đánh răng rửa mặt và đun nước pha cà phê sáng (giờ báo thức là 5:55am). Uống cà phê sáng và check FB, Tumblr các thứ thì 6h35 leo lên xe bus đi đến chỗ làm, mở cửa và bắt đầu một ngày làm việc như thế.

Làm cho đến quá trưa thì nghỉ ngơi ăn trưa. Quay lại làm việc cho đến chiều muộn thì về nhà. Đi tắm rồi ăn tối, rồi cuối cùng là đi ngủ. Một ngày quanh quanh như thế 24 tiếng, thành ra chả có thời gian rảnh để mà làm gì đấy mà mình thấy khang khác mọi ngày.

Đến cuối tuần thì tôi nghỉ hơn nửa ngày chủ nhật, nhưng ngày chủ nhật lại bỏ thời gian ra dọn dẹp nhà cửa, lau chùi các thứ. Thi thoảng thì đi ngó nghiêng đây đó một mình. Quay đi quay lại đã hết cuối tuần.

2.

Đôi lúc tôi nghĩ rằng nếu mình mà viết nhật ký thì chắc là cái cuốn nhật ký ấy chắc hẳn sẽ chán vô cùng, he he. Vì biết làm sao được khi mà trong ngày chỉ có tưng đấy việc xảy ra. Có khác chăng cũng chỉ là những rắc rối khác nhau trong công việc mà vẫn phải gặp hàng ngày. Nào là khách hàng cằn nhằn, chủ không thấy vui, thiếu cái này, mất cái kia… Cái này nó cũng gần như với việc bản thân mình bị ‘thể chế hóa’. Nó chán như cái việc một ngày bạn đứng một chỗ và ủi khoảng độ hơn trăm cái sơ mi. Mà trình tự công việc cứ lặp đi lặp lại như một quá trình khép kín.

Đầu tiên là ủi cổ áo. Quay sang tay trái rồi tay phải. Tiếp đến là vai áo phải, rồi đằng trước bên phải, ủi một vòng quanh cái áo sơ mi, đến vai áo trái và kết thúc ở phía trước bên trái. Cứ thế, cứ thế…

Nghe qua thì có vẻ là chán thật. Thế nhưng tôi hoàn toàn chả thấy ngại gì mấy cái chuyện như thế. Đơn giản là việc, mà việc thì phải làm cho xong, thế thôi. Và có lẽ khi người ta làm việc như thế, ta lại có thể thấy như mình trưởng thành hơn theo thời gian. Điều đó làm cho tôi cảm thấy yên tâm hơn vì thấy mình vẫn đang theo cách nào đó bám theo dòng chảy tự nhiên của cuộc sống chứ không cảm thấy mình như một con cá tách ra khỏi đàn và bơi theo một dòng riêng. Và ít nhất thì bận rộn với công việc cũng giúp tôi chả phải căng óc ra để nghĩ miên man đủ thứ về bản thân mình, về đằng sau và phía trước.

3.

Chỉ cách đây ít phút, cậu tôi từ Việt Nam gọi điện cho tôi chúc mừng năm mới. Cậu tôi bảo đang ngồi ngoài đường uống cà phê cà pháo, rồi bảo giá mà có thằng Long ở đây thì vui. Và khi đó tôi thực sự thấy muốn được ngồi ở một nơi nào đó thân quen ở Hải Phòng với bạn bè, ngồi tán hươu tán vượn trong một sáng mùa đông rất lạnh với màu nóng rất nóng.

Bây giờ là 4 giờ chiều giờ địa phương. Nhiệt độ bên ngoài khoảng 30 độ C. Nắng rất to trải khắp mặt đất, gió hướng Đông Bắc vận tốc 29km/ h. Độ ẩm 45%. Tôi đang ngồi trong phòng và uống Coke rất lạnh. Ở một góc phòng tôi, qua chiếc iPod dock, Lam Trường đang gào thét “Tình không biên giới”, anh hát:

Khi anh trao con tim cho em, mặt đất chưa hề bình yên
Còn đâu nay trong môi hôn đôi ta, là biết bao ưu phiền…

Và, nhân ngày đâu tiên của năm mới (lịch Tây), tôi luôn mong những người thân quen ở cách đây rất xa sẽ có một năm khác với những niềm vui và hạnh phúc rất mới.

Chúc các bạn, người đang đọc những dòng này một năm 2011 nhẹ nhàng và luôn tìm thấy niềm vui trong cuộc sống.


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.