Feeds:
Bài viết
Phản hồi


Khi mùa hè vào những ngày nóng nực nhất thì ở Sydney người ta cũng bắt đầu chuẩn bị cho Giáng sinh và năm mới. Dân tình đã lục tục mua sắm từ trước Noel độ vài tuần, ngày càng nhộn nhịp cho tới tận gần kề Noel, và những ngày sau Noel. Nếu nhìn dân tình ở Sydney sắm tết và hưởng thụ tết thì cũng không khác Việt Nam ăn tết là mấy, thậm chí không chỉ 3 ngày tết như mình, mà các bạn Tây (lợn) còn kéo dài mùa lễ lạc của chúng nó từ ngày Noel, Lễ tặng quà cho đến Giao thừa và Tết dương lịch.

Trong những ngày ấy những người dân (có tiền) đi mua sắm đầy rẫy tại những siêu thị lớn bé. Sắm sanh cho gia đình, con cái những món quà Noel. Và sau Noel là một đợt giảm giá mạnh, khi đó người ta lại ra những siêu thị lớn bé ấy đổi hoặc mua cho bản thân mình.

Tôi vốn không mặn mà gì mấy với Tết dương lịch nhưng độ tuần nay đi làm thấy khách khứa toàn Me-di chít-mớt, và đôi hôm nay thì là Hép-pi liu-dia. Tự nhiên cũng thấy giật mình tự nhủ: Mới đấy đã lại qua một năm nữa rồi. Mà từ tết Tây cho tới tết Ta cũng chẳng còn xa nữa. Dở lịch ra xem thì mới thấy tết Ta năm nay rơi đúng vào Va-lung-tung, có lẽ là nỗi buồn sẽ nhân lên gấp đôi vì vừa xa nhà lại không có tình yêu. Thế mới dở.

Mà mỗi khi nghĩ đến tết nhất và gia đình lại giật mình ra là chỉ mới năm trước thôi, cũng một ngày cuối năm Tây như hôm nay tôi còn đến nhà anh bạn thân rủ đi cà phê cà pháo. Tiết trời hôm đấy có nắng nhưng vẫn đặc biệt lạnh. Tôi ngồi trong quán cà phê với một chiếc áo len cổ lọ, quần jean trắng và giầy nâu ngắm đất trời và em phục vụ tên L. Nghĩ đến đấy lại thấy không khỏi buồn cười khi mình đang ngồi đây lạch cạch những dòng ngày với quần lửng, áo cộc tay và quạt máy chạy vù vù. Trong khi đó, ở nhà, chắc các bạn tôi đang qua loa bữa tối để ra ngoài đường đi đâu đấy phố phở hay nước nôi với những tình yêu và tình bạn của họ.

Còn tôi, tôi chỉ vừa mới trở về nhà từ một bãi biển lớn gần nhà để xem một show pháo hoa bắn sớm cho trẻ em và những người không muốn thức tới 12h để lên cầu Sydney xem pháo hoa. Tôi về nhà ngồi đây và viết vội những suy nghĩ vụn vặt của mình.

Tôi vốn là một người không có thói quen và cũng chưa bao giờ ngồi lại một chỗ để nhìn lại một năm cũ xem mình đã làm được gì và để lỡ làng cái gì. Mà chỉ là đơn giản sống theo tự nhiên và giữ cho mình luôn là chính mình. Chọn điều tốt hơn, tránh những điều xấu và không phán xét đúng sai.

Không cần biết mình đã đánh mất những gì, chạy theo cái gì và để đánh đổi lấy gì.

Một tối cuối năm ở Sydney, chỉ hơn một giờ nữa là tôi sẽ bước sang năm 2010 sớm hơn 4 tiếng so với những người thân và các bạn ở nhà. Và tôi thầm mong cho những người thân, các bạn tôi và cả bản thân mình sẽ có một năm khác nhẹ nhàng và hạnh phúc hơn năm ngoái.

Phôi pha


Tôi sinh ở Hải Phòng, lớn lên ở Hải Phòng.

Không biết có phải do ở Hải Phòng lâu quá không mà lại thấy mình như là một phần không tách rời ở trong thành phố nhỏ bé ấy được. Có lẽ là vì nguyên do đấy nên đi đâu chơi hay ở lại cũng không thấy có cảm giác mình đang sống và di chuyển cùng cả thành phố như là ở Hải Phòng.

Một ngày ở Hải Phòng chắc bắt đầu từ tầm 6 giờ 15, khi những người đi tập thể dục đang trên đường về nhà. Học sinh đang chuẩn bị dắt xe đạp ra đi học. Người lớn chuẩn bị đưa con nhỏ đi học, rồi đi làm. Những hàng quán đêm dọn hàng nhường chỗ cho những hàng quà sáng.

Mặt trời bắt đầu chiếu và còi xe rộ lên trên các con phố chính trong nội thành.

Rồi một lúc nữa là giờ cà phê sáng. Bắt đầu từ 8 giờ hay là 8 giờ 30 chiều. Đấy cũng là thời điểm những hàng quà sáng bận rộn nhất trong ngày. Từ bánh đa bò nhừ Đồng Tâm trải lên trên Lòng lợn tiết canh ở Lạch Tray, cho đến những hàng Phở ở Hai Bà Trưng, lên trên xôi ‘chịt’ Lãn Ông, bún ngan Kỳ Đồng… và xung quanh vỉa hè Vườn hoa chéo… Mọi người thủng thẳng ăn bữa đầu tiên trong ngày, rồi sau đấy, là cốc cà phê đầu tiên trong ngày.

Không rõ từ khi nào ba con phố nằm song song nhau ở khu vực trung tâm tự nhiền thành tụ điểm cà phê và phân ra những đối tượng khách hàng của riêng nó. Dân tình ngồi cà phê sáng trải đều ra ba chỗ, cánh phải Nhà hát Lớn – Đinh Tiên Hoàng, vỉa hè Lê Đại Hành từ bệnh viện Lao phổi trải xuống và phố Minh Khai. Còn tôi thì luôn chọn cho mình một đôi chỗ riêng yên tĩnh mỗi sáng với phin cà phê nóng, những tin tức mới và những người bạn. Có khi là một quán bé tí trong ngõ hay đi xa xa một chút xuống đường Đà Nẵng với những góc riêng thoáng mát của mình. Với những người mình quen.

Giờ cà phê sáng đấy kéo dài đến tầm 10 rưỡi, 11 giờ thì bắt đầu vãn. Dân tình trong giờ cà phê sáng của mình với muôn hình muôn vẻ kiểu hưởng thụ khác nhau, đi trên những phương tiện khác nhau. Họ ngồi đó hút thuốc, đọc báo, nói chuyện và trôi qua buổi sáng của mình.

2.

Tôi cũng có quãng thời gian trải qua những buổi sáng thật yên bình như thế với bạn bè và vài dòng sông của mình ở thành phố của tôi. Thứ hạnh phúc giản dị đó đã làm nên con người của tôi và hình thành cái tình cảm của tôi với thành phố của mình.

Trong những niềm hạnh phúc giản dị đó, người ta hay khám phá ra những niềm vui nho nhỏ. Như là khi dừng đèn đỏ ở Ngã tư thành đội, ngẩng mặt lên nhìn những mái nhà trên đó ta lại thấy một Hải Phòng cổ kính hơn mình tưởng. Cái Hải Phòng của những ngày đường Cầu Đất còn là đường 2 chiều và cái cầu cho người dân vác xe đạp qua mỗi khi có tàu ở đường Cầu Đất còn chưa bị phá.

Người ta còn để ý thấy cây bàng to và đẹp nhất thành phố không phải ở một công viên hay bờ hồ nào mà cây bàng ấy lại tọa lạc ngay trong khuôn viên căng tin Hải Quân. Ở đấy, buổi sáng người ta phục vụ điểm tâm còn chiều mở ra bán bia hơi.

Hay người ta còn nhận ra rằng để ngửi cà phê rang say, không phải cứ đi vào những con phố cà phê thì tất sẽ ngừi thấy. Vì những con phố cà phê ở Hải Phòng chả có nhà nào tự rang say cà phê mỗi sáng mà toàn đi mua chỗ khác, he he. Mà mùi cà phê ban sáng ngửi không thôi cũng phê lại tọa lạc ở một góc đường gần khách sạn Hải Quân.

Những điều nho nhỏ người ta nhận thấy đều khởi nguồn từ những hạnh phúc giản dị như vậy. Và khi đó, người ta sẽ thấy mình và thành phố của mình có cùng một nhịp đập. Bạn bè vẫn còn đó trên mỗi sáng cà phê, mỗi câu chuyện kể cho nhau nghe. Những dòng sông chảy đến rồi lại chảy đi nơi khác. Rồi một ngày khi ta vẫn còn một mình ngồi nơi góc quán cũ để ngẫm lại những dòng sông đã qua đời mình.

Khi ngồi bên phía trái quán quen ở Minh Khai nhìn ra cây phượng già người ta nhớ tới tình yêu thứ hai của mình.

Ngồi bên phải vẫn cái quán quen ở Minh Khai ấy, nhìn ra cây bàng già người ta thấy nhớ đến tình yêu thứ ba của mình.

Hay là mỗi lần ngồi vỉa hè Lê Đại Hành, có điện thoại di động đổ chuông lại nhớ đến lần một người tình khác gọi mình bằng điện thoại nhà nó hỏi mình đang ở đâu, nói rằng rất nhớ mình và cười hi hí.

3.

Và rồi, người ta vẫn phải lớn lên cách này hay cách khác. Bạn bè có đứa đã có gia đình và có con, đứa vẫn ở lại và đứa đi đây đi đó. Những tưởng chỉ còn mỗi mình mình là ở lại thì vèo một phát cũng đã lại ở một nơi khác. Khi ở một nơi khác xa nhà và xa thành phố của mình, người ta hay nghĩ tiếc những ngày vui vẻ và nhớ những niềm vui giản dị mà mình đã có ở nơi đấy.

Và, mỗi khi thấy nhớ tớ các bạn và thành phố của tôi. Tôi thầm mong cho mình ở đây và các bạn của tôi ở nơi đó ai cũng sẽ trở thành những người thành đạt. Thành đạt ở đây, là trở thành người tử tế và đạt được những mong ước giản dị của đời mình.

Though I know I’ll never lose affection
For people and things that went before
I know I’ll often stop and think about them
In my life I love you more..

Trong một bài hát của mình, The Beatles đã hát như thế.

Về ăn cơm

1.

“Cậu bảo, hạnh phúc là thế nào?”

Đang ngồi cà phê cà pháo ngoài đường thì cô bạn gái tự dưng hỏi câu ấy. Chả hiểu gì, tôi hỏi lại:

- Hả? Hạnh phúc là hạnh phúc cái gì?

- Thì hạnh phúc chung chung ấy. Kiểu như là cái gì làm mình thấy hạnh phúc. Ngồi từ nãy giờ mà không biết thế nào mới đúng, nên mới phải hỏi… Mà hạnh phúc là thế nào nhỉ?

Ngồi lơ mơ và sau hai ngụm cà phê, quay ra gọi thêm ấm trà. Rồi tôi mới bảo:

- Cái này chắc tùy mỗi người. Với tớ, như cái đêm chung kết C1 đợt rồi có ManU với Chelsea ấy. Tớ với mấy thằng bạn tụ tập ở nhà để cổ vũ ManU. 1 giờ rưỡi đêm còn mò ra đường kiếm xôi khúc ăn. Đi bộ ăn xôi khúc giữa lòng đường Cầu Đất dưới ánh đèn đêm thật là hay ho. Lại còn ngồi uống trà đá nửa đêm khuya khoắt như thế ở cửa rạp Công Nhân nữa chứ.

Mà hôm đấy xem đá bóng mới thật là hay. Lúc chú Ronaldo sút hỏng đã tắt TV đi ngủ rồi mà nghĩ thế nào bật TV lại thấy chú Terry ngã oạch 1 cái. Thế là tự dưng tỉnh ngủ hết thảy. Nghĩ lại mới thấy đêm hôm đấy thật là hạnh phúc. Cái gì cũng đúng và viên mãn.

- Nghe cái hạnh phúc của cậu bé nhỏ nhỉ?

- To lớn hơn hả? Cứ có thật nhiều tiền lạ tự nhiên thấy hạnh phúc chứ gì?

- Thật à?

- Ờ, đùa thôi. Cứ như đang ngồi đây, ngắm phố phở và uống cà phê thế này là thấy hạnh phúc rồi.

- Ừ nhỉ, tớ cũng thấy vậy.

2.

Chiều nay được nghỉ việc sớm không có gì làm bèn đi lang thang ra cái quán cà phê gần nhà, chui tọt vào đấy làm một cốc cappiccino tướng. Tự dưng lại nhớ đến cái mẩu đối thoại trên vào mùa đông năm ngoái với đứa bạn gái. Mà vẫn nhớ hôm ấy là hai đứa ngồi ở vỉa hè Lê Đại Hành. Giữa mùa đông mà trời hôm đó lại có nắng khá to và hai đứa ngồi đếm được có ba cái xe máy bị công an bắt sáng hôm đó.

Nhưng cái hôm đấy đúng là thấy hạnh phúc thật. Đứa nào mặt mũi cũng hớn hở vì no bụng vì mới ăn sáng xong và ngồi uống cà phê nóng. Ngồi ngoài vỉa hè nhìn người đi đường co ro vì lạnh, cà phê rất vừa miếng. Ngồi đấy buôn đủ thứ chuyện. Về âm nhạc, về quan điểm sống, về những người quen, về cả về tình yêu và hạnh phúc nữa.

3.

Mà, giờ này ngồi đây mới thấy bản thân mình thật tệ. Đi xa đến giờ đã là hơn nửa năm rồi mà mãi đến chiều hôm nay mới thấy nhớ nhà lần đầu tiên. Ngồi bên trong quán cà phê nhìn ra bên ngoài cái ráng chiều, rồi lại thấy qua cửa kính những khuôn mặt vội vã mệt mỏi đang chạy về nhà sau một ngày làm việc. Khi ấy mới thấy trong lòng mình một nỗi buồn nhẹ và sâu như nỗi nhớ quê. Nỗi nhớ quê đầu tiên sau hơn 6 tháng.

Nhớ thành phố và gia đình. Người thân và bạn bè. Phố phở và nước nôi.

Nhớ đến da diết như vậy. Thành thử cứ ngồi thế trong quán rồi định tí nữa sẽ đi đâu đó cho gần đến giờ đi ngủ thì về. Chả còn bụng dạ nào quay về phòng mình vì sợ một mình.

Ai đời lại như thế, bảo có chán không?

4.

Ngồi viết linh tinh xi ki gần hết 2 trang giấy và cốc cà phê mà vẫn không thể nghĩ ra hạnh phúc là thế nào cho được. Chỉ thấy từ mãi sâu, tận trong đáy lòng như lúc này lại thèm một thứ hạnh phúc thật giản dị.

Như là một cú điện thoại lúc cuối ngày, khi đang đi xe máy trên đường chẳng hạn. Dừng xe lại và nhấc máy lên thì thấy số điện thoại nhà và nghe thấy giọng mẹ bảo:

“Long hả, đang ở đâu đấy, về ăn cơm…”


lá thư gửi người chưa tìm thấy…

Em yêu, ngồi viết thư này cho em, người anh chưa gặp khi Hải Phòng đang vào những ngày chớm đông của một mùa đông mới. Với chút gió lạnh đầu mùa, với áo khoác mỏng đi qua những con phố ngắn, sạch sẽ và nhiều cây cối. Cũng như nhiều mùa đông khác, anh không biết mùa đông năm nay sẽ nóng lạnh như thế nào, hay sẽ lại cố đơn đến thế nào khi mà chưa được gặp em, người mà anh chưa biết.

Viết thì viết ra như thế thôi, chứ còn khi đang lạch cạch những dòng này cho em, anh đang ở một nơi xa lạ. Mà ở nơi đây, vớ vỉn thay, lại đang là mùa hè. Anh ngồi viết những dòng này cho em trên một bãi biển ở vùng Biển Bắc của Sydney. Ở nơi đây, mùa hè cũng chỉ mới bắt đầu.

Anh ngồi trên bãi biển và viết bức thư này cho em, người anh chưa gặp với một chai Coke, với headphone đang chạy những ca khúc về mùa hè và biển của Yuri Chika mà nhớ đến em và mùa đông ở thành phố bé nhỏ của anh. Ngồi nơi đây, anh thấy mình như một kẻ xa lạ, trôi dạt đi thật xa để ngồi tại một nơi xa lạ. Chỉ biết nghĩ mãi về một nơi duy nhất mà anh biết mình thuộc về nhưng lại chưa thể ở đó vào lúc này.

Đôi lúc, khi đầu óc và chân tay được nghỉ ngơi một chút, như khi này .Anh lại tự hỏi mình những câu hỏi rất leng keng mà biết rằng sẽ không bao giờ có câu trả lời…

Anh là ai?

Anh từ đâu tới?

Anh tới đên để làm cái nỗi gì?

Và..

Anh sẽ đi về đâu?

Nhưng anh không có câu trả lời. Những câu hỏi bất chợt chỉ như một cơn gió nhẹ thoảng qua rất khẽ rồi cũng thoáng qua. Và, đôi khi chính những suy nghĩ như vậy lại làm anh thấy bất an và lo lắng. Như khi có ai đó thả mình xuống giữa biển. Biển thì xanh và rộng không biết đâu là bờ bến. Và rồi, anh lại tự nhủ “:Hay thôi, quay đầu là bờ. Cứ sống thế này rồi có ngày héo mòn tuổi xanh mà chết mất.” Nhưng một nửa khác trong anh lại bảo “:Thôi thì, bơi tiếp cũng là bờ.” – Và vì vậy, dù anh không thực sự thích cuộc sống nơi đây, nhưng biết làm sao bây giờ. Chỉ còn cách là phải ngẩng đầu lên mà sống thôi. Bởi vì anh biết rằng, chỉ một lần mình gục ngã thôi, thì sẽ rất-rất-rất khó để mà đứng lên lại được nữa, hay có khi, là nằm xuống luôn.

Ới xời ơi, mà anh đang nói cái linh tinh vớ vỉn gì thế này. Quên mất, đây là thư tình.

Gần đây, mỗi khi xong việc. Anh thường ra bãi biển này để bơi. Bơi ở biển có cái thú vị mà mình không thể nào có khi bơi ở bể bơi. Bể bơi thì có giới hạn về chiều rộng và độ sâu nhất định. Biển thì không. Càng bơi ra xa trên những con sóng lớn, biển lại rộng ra thêm 20%. Bơi ra tiếp và tiếp nữa, lại rộng thêm 20%. Và khi đó, toàn thân trên biển lại thành ra một trạng thái cô đơn lí tưởng, trên mặt biển rộng. Nó giúp cho đầu óc anh thảnh thơi và thấy thoải mái hơn để nghĩ lại những điều tốt đẹp đã qua. Về bạn bè, gia đình với thành phố của anh. Hay như lúc này, nghĩ về em, người anh chưa gặp.

Và em có biết rằng, đã bao nhiêu tuần liền. Trong hai hay ba tuần gì đó. Anh đã định viết cho em, và thật ra cũng đã viết rất nhiều. Nhưng cuối cùng rồi lại xóa đi. Viết lại xóa, viết lại xóa. Anh đã cố gắng nhưng chịu không thể nào diễn đạt được chuẩn xác những gì mình đang nghĩ. Liệu rằng sẽ còn ai, có ai ở bên anh nơi đây và lúc này để nhìn phóng chiếu sự khác biết về cuộc sống, về con người ở nơi xa lạ này? Vì vậy anh chọn cách im lặng, đợi cho mọi thứ dần dịu đi, nhìn lại, và rồi viết lại.

Về một chừng mực nào đó, sống một cuộc sống mà chính mình không biết được ngày mai của mình sẽ thế nào như anh lúc này. Cũng như khi bơi mãi một mình trên mặt biển rộng. Chưa kịp biết mình đã sống tới đâu và có gì thì ngày hôm sau đã lại tới ngay sau lưng. Để hôm sau khi thức giấc, bước chân ra thềm nhà, anh chỉ biết phải cố sống cho thật tốt và không ngừng mong về một ngày trở về với em, với thành phố của anh.

Để một sớm mai thức giấc, lại được thấy tin nhắn ban sáng của em gọi dậy. Mặc quần áo và dắt xe ra khỏi cửa để đi tới nơi em đợi. Đi quanh những con phố Hải Phòng trong một sáng chớm đông, với áo khoác mỏng, với em ngồi ngay đằng sau và đâu đó trong quán, là mùi cà phê rang xay đầu ngày.

Anh nhẹ nhàng quay sang để biết chắc em bên cạnh, và khẽ nói:

- Người yêu ơi, hẹn gặp em vào một ngày không xa…

Phía trước

Conner

1.

Nếu mang thời điểm hiện tại của tôi ra mà so sánh với tầm 6 tháng trước đây, thì bây giờ tôi ít viết blog hẳn. Không hẳn là không còn gì để lạch cạch kể lể, mà là mọi thứ trước nay vốn dĩ đã quá thân quen với mình thì đã không còn nữa.

Ý tôi là, nếu tôi có một giấc ngủ đủ ban đêm, dậy lúc 8h30 và có-ăn-sáng. Có khi là tự tôi đi bộ ra ngõ mua xôi khúc cho cả bố tôi nữa, có khi tôi nhảy lên xe để đi lòng vòng ăn cái gì đấy. Ăn sáng xong rồi về, có nhạc, có khung cửa sổ, trên khung cửa sổ thì có cà phê đá.

Trong hai năm qua cái thứ tự để một blog entry ra đời cứ như thế, như thế. Như kiểu trước khi tôi ngồi lạch cạch, thì cái nào cũng đã ở đúng chỗ của nó rồi.

Bây giờ thì viết cái gì đó cũng khó hơn, sáng ra tôi cũng không ăn sáng mà chỉ uống một cốc to Cappuccino để lấy chút tỉnh táo. Khi trong đầu thực sự muốn viết một cái gì đó thì lại bận việc vào không thể bỏ đấy mà viết được cái gì cả. Và khi đi làm đi học đến tối muộn mới về thì cơn buồn ngủ lại lập tức kéo đến. Những điều buổi sáng muốn viết ra lại cứ thế chìm nghỉm.

Và buổi sáng hôm sau lại vô tình bắt đầu với một cốc Cappuccino lớn…

2.

Hôm trước tôi có gọi điện về nhà lúc ban chiều, bố tôi nhắc máy. Hai ông con nói chuyện một lúc thì bố tôi kể chuyên bảo: Hôm trước bố đang ngồi trên gác xem internet thì nghe thấy tiếng xe Dream, cứ tưởng mày đi tập về nên chạy xuống dưới định mở cửa cho mày phóng xe lên. Nhưng lúc xuống thì mới nhớ là thằng Long không còn ở nhà.

Lúc ấy tôi chỉ cười mà không biết nói gì.

Còn lúc tối thứ bảy trước tôi lại gọi về nhà, lần này thì là mẹ tôi nhấc máy. Câu đầu tiên tôi bảo thay vì nói “A lô” lại là: Mẹ, con Long. Xong mẹ tôi mới cười bảo lại: Ờ, đấy, thằng Long gọi điện thế này mẹ thấy gần thế. Cứ nghĩ như là mày đang ở ngoài đường gọi điện về báo cắt cơm như mọi khi đi chơi thôi chứ.

Lúc ấy tôi lại chỉ cười mà không biết nói gì.

3.

Vào một buổi tối nào đó, nếu đang đi xe máy dừng lại đợi đèn đỏ trước ngã tư rạp Công nhân, mà trong không khí, lẫn với mùi mực nướng đầu đường ngay cạnh bạn còn ngửi thấy đâu đó mùi hoa sữa thoảng vào. Thì là ở Hải Phòng mùa thu đã tới.

Và tôi yêu mùa thu ở Hải Phòng.

Tôi thích dắt xe ra lượn khắp các con đường Hải Phòng vào một tối mùa thu. Khi đó tiết trời chưa quá lạnh của mùa đông giằng co với chút nóng còn lại của mùa hè làm ra cái ‘vị’ đặc biệt của mùa thu. Đi xe qua khắp các con phố nhỏ và vắng lặng trong thành phố be bé của tôi. Với đèn đường hắt xuống, với cái gió lành lạnh đầu mùa thu và đôi khi cũng có thể là một bát gà tần còn nóng ở đường Cầu Đất với đôi ba người bạn.

Tôi thích đi dọc đường Lê Lợi, quành vào Phạm Minh Đức, qua bùng binh và đi một chút đường Điện Biên Phủ trước khi rẽ vào Trần Phú. Đi dọc suốt đường Trần Phú với tấp nập hàng quán lúc đêm xuống, qua Nhà Hát Lớn, dừng đèn đỏ và đi tiếp đường Nguyễn Đức Cảnh dọc tiếp theo đó. Vẫn cứ thế miết ga qua một nửa vòng hồ Tam Bạc, đợi thêm một đèn đỏ cuối đường, rẽ phải qua bến xe Tam Bạc và quành vào trục đường có lẽ đẹp và sạch sẽ nhất ban tối của Hải Phòng, trục đường Quang Trung, Trần Hưng Đạo.

Rồi sau đấy mới đi đâu thì đi, quá trình đó lặp đi lặp lại được gần 3 năm như thế và mỗi lần lượn lờ như vậy, chắc cùng lắm chỉ mất tới 30 phút nếu đi từ từ.

4.

Ở đây thì tôi hầu như không chơi với ai có khả dĩ gọi là ‘BẠN’. Có quen cũng chỉ là kiểu gặp mặt ‘How’re we going” một phát rồi lại té mất. Tôi hầu như khép mình hơn và ít khi show ra con người thật của mình. Cái con người mà tôi-thấy-đúng-là-chính-tôi chỉ khi nói chuyện với mấy chú bạn mình hay với một vài người bạn nữa.

Và giờ, dễ đến gần 3 tháng rồi tôi cũng chưa có lần nào nói chuyện đàng hoàng với các bạn mình. Cũng không biết rằng họ đã quên tôi chưa nữa?

Tôi vẫn thường gọi cuộc sống của mình ở Sydney là ‘Hard-boiled wonderland and End of the world”như tên một quyển sách của bác Murakami (quyển này dịch tiếng việt là: Xứ sở kì diệu vô tình và Nơi tận cùng thế giới).

Tôi thậm chí còn không dám nghĩ rằng sẽ có một cơ hội nào khác để trải nghiệm những kinh nghiệm thú vị. Ví như cái lúc đứng chôn chân đỏ mặt xin số điện thoại của em L. ‘cà phê’ .Hay là, vào một ngày mưa tầm tã, ngồi co ro bên trong một con ngõ nhỏ uống một li cà phê bé tí tẹo tèo teo để ngắm mưa.

Ngắm mưa chán, gọi một cuộc điện thoại cho một chú bạn mình trong lúc trời vẫn mưa to. Tôi nói:

-Ra ngõ đầu Hai Bà Trưng làm miếng nước không?

Và tiếng đáp lại không suy nghĩ:

-Ờ đợi tí, mặc cái áo mưa phát.

Rồi chỉ không lâu sau, trong con ngõ nhỏ cùng với tiếng mưa lách cách đập trên mái, có tiếng xe máy của anh bạn tôi chạy tới. Anh bạn tôi dựng xe, bỏ áo mưa và đi vào chỗ tôi ngồi với những tiếng cằn nhằn nho nhỏ.

Tôi cười hềnh hệch và gọi to:

- Cô ơiiii, thêm một phin màu thật nóng và một ấm trà thật sôi nàooooooo…..

Bài viết cũ hơn »