Ghi chép ở Sydney (2)

  • Không sợ mưa rơi
Từ khi người ta đóng cửa ‘Hải Phòng Club’ ở góc đường Đinh Tiên Hoàng – Điện Biên Phủ để mở nên ‘Sound club’ và ‘Corner coffee’, những hình ảnh về dân chơi Hải Phòng trong tôi từ đó cũng đã sụp đổ theo.

Hải Phòng club cùng với Maxim’s cafe có lẽ là 02 phòng trà được mở sớm nhất ở Hải Phòng sau hội nhập. Cả hai đều có mặt tiền đẹp, bề thế và cùng nằm trên một trục đường Điện Biên Phủ, cách đó không xa là sàn Biển gọi. Những dân chơi Hải Phòng quê tôi đa số giàu lên nhờ ‘bullsh*t job’. Ngày đó cái xe tay ga đắt tiền và chơi bời nhất là Spacy (trị giá 6k Mỹ kim, nếu tôi nhớ không nhầm).

—-

Có lần, tôi được cậu dẫn lên Hải Phòng club ngồi với đám bạn của ông ấy, hồi đấy tôi mới có 15 tuổi. Trong đám đấy có một chú mặt nhìn như đại bàng trong phim HongKong, mặc cái quần bò đẹp lắm. Tôi đánh bạo ra hỏi chú là quần chú mua đâu đấy. Chú cười tôi, bảo: Cái này là Lì-vai năm-không-một, mày nhìn đây này (chồng mông ra, chỉ vào label). Hai con ngựa kéo không rách.

Tôi nể lắm, hóa ra dân chơi là phải thế này đây. Là phải đeo lắc vàng to tướng, đi Spacy và mặc Levi’s 501.

—-

Có một thời gian (hơi) dài, hình ảnh dân chơi như thế là mục tiêu phấn đấu của tôi. Cũng đơn giản thôi, là có xe tay ga xịn, điện thoại đắt tiền và người yêu đẹp. Sáng ra đi ăn sáng, uống cà phê. Chiều mát thì đi thu tiền ‘xâu’, chất đầy trong cốp xe. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tôi lại thấy mình chả có cơ sở gì để thành dân anh chị như thế.

Ông chú dân chơi mặc Levi’s 501 ngày nào bây giờ đã xuống mã lắm rồi. Cũng phải thôi, cờ bạc bóng bánh thì có bao giờ là theo ý mình đâu. Cá ăn kiến mãi rồi cũng có ngày kiến ăn cá. Chả có sự thành công giàu có nào mà lại dễ dàng và tự nhiên đến như thế.

Tôi tự nhiên nhớ đến một ông bẹn của tôi, hay bảo: “Giàu có nó có số cả đấy, ông ạ.”

  • Máu chảy về đâu?
Giữa tuần trước, ngồi uống bia sau giờ làm với ông anh họ ở đây. Sau mấy cốc bia, tôi bảo anh là không biết cuộc đời mình mấy năm nữa sẽ như thế nào. Những tưởng được nghe lời khuyên nhủ nào đấy, thì ông này lại bảo “:Phải có tiền thì mới có ‘options’, nếu không có tiền trong tay thì khỏi phải tính làm gì cho mất thời gian.’

Tôi lại kể lể là dạo này nhiều khi thấy mình như đang tụt lại phía sau những người mình biết. Bạn bè nhiều đứa đã ra trường và bắt đầu đi làm. Nhiều đứa đã lập gia đình. Mà bản thân mình còn chưa biết sẽ ra sao. Ông anh này lại bảo: Ờ, trước đây anh cũng có suy nghĩ y hệt như chú bây giờ. Hồi 18, 19 tuổi bạn bè nó tốt nghiệp rồi vào đại học bằng hết còn mình thì bỏ học đi làm. Lắm lúc đi chơi với chúng nó, nghe chúng nó kể đời sống sinh viên đại học mà chằng thể hình dung nó ra như thế nào. Nhưng rồi đến một ngưỡng nào đấy, tầm 28 đến 30 tuổi lại thấy đời nó khác đi thêm một chút. Lúc đấy đứa nào cũng vợ chồng rồi con con cái cái. Chỉ biết mỗi việc là cày thật nhiều tiền để trả nợ ngân hàng, chăm sóc nhà cửa con cái rồi đến lúc chả còn có thời gian cho riêng mình nữa ấy chứ. Như chú còn trẻ, suy nghĩ nhiều cũng chẳng để làm gì. Rồi sẽ đâu vào đấy cả thôi.

Có lẽ tôi là một người hay lo. Mỗi ngày qua đi, mỗi tuần qua đi tôi lại thấy mình già (dặn) đi hơn một chút. Thời gian ở đâu cũng thế, dù khi bạn đang ở Hải Phòng hay là ở Sydney, nó vẫn chảy trôi theo cùng một nhịp điệu và làm bạn già đi theo nó.

Vẫn biết rằng mình còn trẻ,
vẫn biết là mọi cái sẽ đâu vào đấy,
nhưng vẫn không thể không lo cho mà được.

Còn, khi nào thấy cuộc sống của mình bế tắc quá, người ta hay làm gì?

Có lẽ rằng người ta sẽ im lặng và cố gắng làm ra thật nhiều tiền. Càng nhiều và càng lương thiện càng tốt.

  • Bất lực
Phải nói ngay là cái bất lực này không liên quan đến chuyện giường chiếu. Chuyện này không bàn ở đây, ở cái góc rất là nhỏ và xa này.

Bất lực ở đây, phải hiểu là không thể viết được gì, cho dù là rất ngắn.

Có những việc bạn rất muốn làm, như là viết cái gì đấy chẳng hạn. Mà nghĩ mãi không thể viết ra được chữ nào, dù là vài chữ.

Như thế người ta gọi là bất lực.

Càng sống và trải nghiệm cuộc sống, người ta càng thấy sự hữu hạn của khả năng con người và cái vô hạn của đời sống.

Thế thì, những lúc bất lực. Nói chính xác hơn là khi thấy cái mình muốn mà mình không thể đạt được, thì người ta nên làm gì?

Câu trả lời để vượt qua sự bất lực này, có lẽ là:

Keep calm,

and

carry on.

About Lee Long

Em chớ thấy nhà vua ăn mặc giản dị mà coi thường

Posted on 10/10/2011, in Sống. Bookmark the permalink. Để lại phản hồi.

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.